wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện Tiểu Thuyết
Bây Giờ 16:31,Ngày 30/04/26
newNếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. TRUYENPHIEM.COM là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc
>

Không Nên Yêu Anh

» Thể loại: Truyện Ngôn Tình
» Lượt xem: 65 Views



Cao trào qua đi , Dư Vũ Lam mệt mỏi thiếp đi , trên người thấm chút mồ hôi . Trên môi dưới xuất hiện chút mấu tươi do cô cố gắng cắn chặt để ép tiếng kêu than . Đường Lãnh Phong cới chiếc cà vạt ra , phát hiện lòng bàn tay cô có nhiều vết móng tay , anh nhếch miệng cười . Thanh âm lạnh lẽo vang lên \"Thật cứng đầu.\"....

Mãi đến sáng hôm sau cô mới tỉnh dậy , cảm nhận được phần thân dưới đầy đau nhức , cô nhớ lại tối hôm qua , việc anh làm với cô , thật không khỏi căm phẫn. Hít mạnh một hơi , cô khổ sở bước vào phòng tắm . Mở vòi sen ra , nước lạnh xối lên thân thể trắng nõn của cô .

Dư Vũ Lam muốn xóa bỏ mọi dấu vết của,a anh trên người, bàn tay nắm chặt chà mạnh , rửa sạch nhữbng hương thơm còn vương lại của anh.Cô nhìn khuôn mặt mình trong gương , dù đã xóa hết mùi hương của anh nhưng trên người cô những ấn kí màu đỏ chất đầy. Cô tức giận , lại tiếp tục ngâm mình trong nước lạnh , dòng nước liệu có thể xóa hết những tủi nhục đó của cô !?? Ngâm mình trong nước hồi lâu cô mới đứng dậy bước ra ngoài. Khoác trên mình chiếc áo sơ mi màu trắng cùng chiếc quần short , cô từ từ đi ra phòng , mái tóc vẫn còn vương vài giọt nước , cô đưa tay gài nút áo lại để che đi những ấn kí của anh. Dư Vũ Lam mệt mỏi nhìn ra cửa sổ sát đất , trời hôm nay thật trong xanh . Cô tự hỏi , tiếp theo cô phải chịu đựng những gì ở cái nơi này !???
Chương 2: Quá khứ cô không nên biết.
Liên tiếp mấy ngày liền Đường Lãnh Phong không về nhà , Dư Vũ Lam thì lặng yên ở trong phòng . Người giúp việc trong nhà đều đặn mang cơm cho cô nhưng cô chỉ ăn một chút rồi để đó , có lúc còn không động đến . Cô không biết và cũng không muốn biết anh đã đi đâu và làm gì. Cô chưa từng bước ra khỏi căn phòng màu lam (đồ dùng và đồ trang trí đều là màu xanh lam và màu trắng ) , mọi người không ai biết cô ở trong phòng làm gì , những người giúp việc mỗi khi mang cơm lên chỉ thấy cô ngồi yên lặng bên cửa sổ sát đất , trong phòng lại xuất hiện giá vẽ , cọ , màu và một số bức tranh . Cô đơn giản là vẽ ra những bức tranh đầy màu sắc nhưng lại có một nét gì đó đượm buồn. Như thường ngày , cô đang cắm cúi vẽ cảnh ngoài trời . Ngày hôm nay lại có mưa , mưa rơi tầm tã trên khắp tòa nhà xa hoa , lộng lẫy.

*Cạch...* - Tiếng mở cửa phát ra , Dư Vũ Lam vẫn yên lặng đưa cọ lên tô , chỉ nghĩ rằng lại có người mang cơm đến .

\"Em rất thích vẽ !?\" - Một thanh âm lạnh lẽo vang lên , khiến cho cả căn phòng như rơi vào hố băng , tay cô bất động một lúc , lấy lại bình tĩnh , cô từ từ quay đầu lại. Một dáng người cao to đứng trước cửa , mái tóc màu nâu , cặp mắt đen láy sắc bén như nhìn thấu tâm tư người khác , đôi lông mày rậm thoắt ẩn thoắt hiện dưới phần tóc mái gọn gàng. Ẩn dưới cái mũi cao là đôi môi mỏng , khi nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của cô lại khẽ nhếch lên một cách hời hợt . Đường Lãnh Phong khoác trên mình bộ Âu phục màu xám , cà vạt được thắt ngay ngắn , thẳng tắp , hai tay đút vào túi quần , dáng vẻ vô cùng cao ngạo , anh chậm rãi bước đến gần cô , anh nghiêng đầu , lại cất tiếng nói \"Em gặp quỷ hay sao ?\"

\"Không phải.\" - Dư Vũ Lam điềm đạm trả lời.

\"Em sợ tôi ?\"

\"Phải.\"

\"Rất thành thật ! Tôi còn tưởng em là người không biết sợ !?\"

\"Là con người , ai cũng phải biết sợ...\" - Dừng lại một chút , cô đưa mắt nhìn anh , không chút sợ hãi nói tiếp \"Kể cả anh.\"

Khóe môi Đường Lãnh Phong khẽ nhếch lên , anh đưa tay nâng cằm cô , nở nụ cười mỉa mai , châm biếm \"Em thật không biết sợ là gì sao ? Nếu em đã nói là sợ tôi. Vậy mà dám trả lời kiểu này nữa sao ?\"

\"Tuy tôi sợ anh , nhưng không có nghĩa là tôi phải hạ thấp mình với anh.\" - Dư Vũ Lam cương quyết nói .

\"Được . Vậy tôi sẽ cho em nếm thử cảm giác như thế nào là sợ và như thế nào là hậu quả khi chống đối tôi.\"

\"Kể từ hôm nay , em sẽ là người hầu riêng của tôi. Còn nữa , đừng nghĩ đến việc bỏ trốn , vì nếu tôi biết được , tôi sẽ cho em nếm thêm mùi vị của địa ngục.\" - Dứt lời , Đường Lãnh Phong cúi người hôn lên môi cô , một nụ hôn thật sâu , không cách nào chống cự , Dư Vũ Lam đành đứng im , trong lòng đầy căm phẫn . Một hồi lâu , cô mới đẩy được anh ra , khóe miệng anh lại nở một nụ cười nhạt , rồi quay lưng bỏ đi.

Dư Vũ Lam tức giận đưa tay chùi miệng , trong lòng cô , lửa giận đang dâng lên , đôi mắt màu nâu nhìn về phía cánh cửa đầy căm phẫn ! \"Đường Lãnh Phong , anh đừng tưởng tôi dễ bắt nạt.\"....

Dư Vũ Lam dậy rất sớm , cô cầm bộ đồ của người hầu gái đi vào phòng tắm để thay , tối hôm qua đã có người đưa cho cô và căn dặn rất nhiều thứ \"Ông chủ là người rất khó tính , mỗi buổi sáng ngài ấy thường dùng cà fê hay trà xanh thay cho phần cơm sáng . Ngài ấy rất ít khi ăn sáng. Nhiệm vụ của cô là chuẩn bị mọi thứ cho ông chủ như : bữa sáng , trưa , tối , don dẹp , dặn đồ , quét dọn phòng của ngài . Nhưng tuyệt đối không được chạm vào bất cứ thứ gì trong phòng của ông chủ.\" - Lời của lão quản gia già vang lên trong đầu cô. Dư Vũ Lam lười biếng mở cửa phòng . Đây là lần đầu tiên cô bước ra khỏi phòng . Chậm rãi bước xuống cầu thang , cô đi vào phòng ăn , chỉ cần pha cà fê là được rồi phải không ? Việc này quá đơn giản !

\"Ai da . Thật không ngờ anh lại có thể nói như vậy đó.\"- Một giọng nói nhõng nhẽo vang lên từ ngoài phòng ăn. Đường Lãnh Phong ôm eo một người phụ nữ lạ bước vào trong bếp. Kéo chiếc ghế ngồi ở vị trí đầu bàn , anh thong thả ngồi xuống .

\"Ngài muốn dùng gì cho bữa sáng ?\" - Dư Vũ Lam quay mặt lại. , chào anh một cái rồi cất tiếng.

\"Như bình thường !\" - Anh lạnh nhạt nói .

\"Vậy còn cô?\" - Lại quay sang người phụ nữ trang điểm lòe loẹt , người cứ như không xương , luôn dựa vào người của anh .

\"Một phần ăn nhẹ là được rồi !\" - Cô ả cất tiếng . Vô cùng kiêu kì và khó chịu , đó là tình nhân của anh đưa về vào tối hôm qua tên là Kỷ Hiểu Oánh . Cô cũng nhận ra được thái độ đó , nhưng cũng chẳng quan tâm rồi quay mặt đi.

Lát sau một ly cà fê đặt xuống bàn của anh . \"Mời ngài . \"

\"Nè . Của tôi đâu ?\" - KyHiêủ Oánh cất giọng chanh chua ., vô cùng bực tức .

\"Đầu bếp đang chuẩn bị ạ.\"

\"Tại sao cô không làm ? Chẳng lẻ cô không phải là người hầu sao ?\"

\"Tôi....\"

\"Cô ấy là người hầu tôi . Không phải của cô.\" - Đường Lãnh Phong lạnh nhạt cất tiếng . Đưa ly cà fê lên nếm thử dường như rất vừa lòng khiến khóe miệng anh chợt giương lên.

\"Phong....\" - Cô ả bất mãn hậm hực . Anh nhàn nhạt liếc một cái khiến cô ả giật nảy mình. Sợ hãi im bặt.

\"Không cần ăn nữa . Đi khỏi đây đi.\"

\"S...sao !???\" - Kỷ Hiểu Oánh ngỡ ngàng . Vội vã nài nỉ \"Phong , em...\"

\"Vẫn câu nói đó . Tôi không thích lặp lại.\" - Thanh âm Đường Lãnh Phong chùn xuống , đủ biết anh đang không vui. Cô ả liền đứng lên bỏ đi , trước khi bỏ đi cũng quên quăng cho cô một cái liếc lạnh người. Dư Vũ Lam khó hiểu nhìn anh , sao anh đột nhiên tốt bụng vậy . Còn nói giúp cô ?

\"Đừng nghĩ là tôi giúp em.\" - Anh nhàn nhạt nói . Tuy không nhìn cô nhưng anh cũng đủ biết cô đang nghĩ gì . Dư Vũ Lam giật mình , bị anh nhìn thấu tâm tư khiến cô không vui , quệt mồm nói \"Tôi biết rồi.\" Rồi quay sang dọn dẹp mọi thứ . Đặt ly cà fê xuống bàn , anh đứng dậy rời khỏi phòng ăn .

Dư Vũ Lam nhìn bóng dáng anh dần dần khuất sau bức tường có chút khó hiểu , con người anh thật kì lạ . Cô chầm chậm bước lên tầng hai , dù sao cô cũng không còn việc gì để làm. Gần cuối dãy hành lang tầng hai , có một căn phòng với cánh cửa màu hồng . Đó la cánh cửa duy nhất có màu hồng ở trong căn nhà này. Dư Vũ Lam chầm chậm bước lại , cánh cửa chỉ khép hờ . Cô đẩy nhẹ cửa đi vào , trong phòng treo đầy những bức ảnh của 2 người phụ nữ , 1 trẻ một trung niên , nơi đây được trang trí đơn giản và giống phòng con gái . Chiếc giừơng êm ái , bàn trang điểm , rèm cửa và cả những con thú nhồi bông ngộ nghĩnh dễ thương . Dư Vũ Lam đưa tay cầm khung hình trên mặt bàn lên xem . Bên trong hình là người con gái mái tóc vàng cùng đôi mắt to tròn ẩn dưới hàng mi cong vút , trên khuôn mặt xinh đẹp ấy hiện lên nụ cười hạnh phúc , đằng sau là người con trai anh tuấn ôm ngang hông cô gái tóc vàng. Người con trai ấy là Đường Lãnh Phong !? Dư Vũ Lam cầm tờ giấy sau khung hình , không khỏi ngạc nhiên khi cô đọc xong dòng chữ ngay ngắn.

Vũ nhi , hôm nay là sinh nhật của em , anh tặng em con gấu bông mà em thích nhất ! Vũ nhi , chúc em sinh nhật vui vẻ.

20.4.2004

Vũ nhi , chúng ta không phải anh em ruột , em cũng biết đúng không ? Vũ nhi , anh yêu em . Anh chưa từng xem em là em gái . Đối với anh , trong cuộc đời này anh chỉ yêu mình em.

25.5.2004

Dư Vũ Lam mở to mắt khi thấy những dòng chữ do Đường Lãnh Phong viết vào mười năm trước , anh đã yêu cô em gái không cùng huyết thống ấy . Cô ngây người nhìn , thì ra anh cũng giống như bao người khác , cũng biết yêu thương một ai đó ? Cô cứ tưởng anh là người lạnh lùng , lãnh khốc thật không ngờ anh lúc trẻ cũng đã từng yêu một người . Đặt khung hình xuống bàn , đôi mắt cô vô tình nhìn thấy quyển sỗ cũ được giấu sau tấm gương lớn trên bàn , cô đưa tay cầm lên , dù biết nếu để anh biết được cô sẽ gặp rắc rối , nhưng sự tò mò lại lấn áp nỗi sợ hai của cô . Dư Vũ Lam hít một hơi thật mạnh , sau đó lật từng trang , dù sao anh cũng đã đi làm , trên tầng hai lại không có ai , không cần phải sợ . Dư Vũ Lam tự trấn an lòng mình . Ngón tay thon dài xinh đẹp lật liên tục nhưng trang giấy cũ đã phai màu , những gì cô đọc được trong quyển sổ ấy khiến lòng cô thật rất xót thương , câu chuyện của cô gái tên Vũ Nhi ấy rất đáng thương ....
« Trước12345...25Sau »
Bình Luận Bài Viết
Tìm Kiếm
bạn đang xem Không Nên Yêu Anh bạn có thể xem thêm khong nen yeu anh
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00017s. Bản quyền © Truyện Phiếm
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen
Polly po-cket