Lamborghini Huracán LP 610-4 t
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Wap đọc truyện teen, đọc truyện hay nhất

home| Truyện Teen| Truyện Tiểu Thuyết
Bây Giờ 00:13,Ngày 28/07/26
newNếu thấy trang wap này hay, bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. TRUYENPHIEM.COM là trang đọc truyện online và hàng ngàn truyện teen hay luôn được cập nhật và chờ đón các bạn đọc
>

Không Nên Yêu Anh

» Thể loại: Truyện Ngôn Tình
» Lượt xem: 116 Views



\"Vì cô ấy muốn tạo bất ngờ cho ngài !\" - Tiếng của Tiểu Đào vang lên phía sau lưng . Anh không quay lại vẫn chăm chú nhìn Dư Vũ Lam.

\"Ngài có biết Tiểu thư đã từng rất đau khổ vì ngài ? Dù biết đối với ngài cô ấy chỉ đơn thuần là món đồ chơi nhưng cô ấy lại yêu ngài . Cố chấp yêu ngài ! Khi biết được mình đã mang thai cô ấy đã hạnh phúc như thế nào ngài biết không ? Tiểu thừ còn đan sẵn một bộ đồ cho đứa bé . Niềm hạnh phúc của cô ấy rất đơn giản , chỉ cần ngài yêu cô ấy , đồng ý đứa bé ấy . Vậy mà , ngài lại nhẫn tâm đối xử với tiểu thư như vậy sao ?...\" - Cô nói trong nước mắt . Bao nhiêu uất ức của Dư Vũ Lam , Tiểu Đào đều thay cô nói ra ... Đường Lãnh Phong từ đầu đến cuối chỉ im lặng . Tiểu Đào nhìn bóng lưng của anh , cô muốn thay Dư Vũ Lam trách anh , đánh anh nhưng...dù có làm vậy , thì mọi chuyện cũng không trở lại như ban đầu...

--- -------

Đường Lãnh Phong ngồi yên nhìn Dư Vũ Lam ngủ cho đến tận sáng vẫn không nhúc nhích . Chợt hàng mi của cô cử động nhẹ , từ từ mở mắt ra , đúng lúc Tiểu Đào cùng Hoàng Phủ Lâm bước vào . Cô vội chạy lại nâng Dư Vũ Lam ngồi dậy \"Tiểu thư , cô tỉnh rồi sao ? Có khó chịu trong người không ?\"

Dư Vũ Lam nắm lấy tay Tiểu Đào , thều thào hỏi \"Tiểu Đào , trời vẫn còn tối sao ?\"

\"Tiểu thư....\" - Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bây giờ là sáng sớm...Tiểu Đào định nói cho Dư Vũ Lam biết thì đột nhiên cô lại cất tiếng...

\"Phải rồi...đứa bé...con của ta...\"

\"Tiểu thư....em xin lỗi....\"

\"Đã xảy ra chuyện gì ? Con của ta đâu , đứa bé đâu !?\" - Dư Vũ Lam hét lên , cô lắc mạnh người Tiểu Đào .

\"Bình tĩnh lại , Vũ Lam !\" - Anh đưa tay giữ người cô lại , điềm tĩnh nói.

\"Lãnh Phong !? Mau....mau nói cho em biết....đứa bé hiện đang ở đâu ?\" - Nhận ra tiếng nói của anh , cô quay sang níu lấy áo anh , nài nỉ. \"Chuyện ở bữa tiệc chỉ là hiểu lầm phải không ? Em tin anh sẽ không làm vậy. Nói cho em biết...con của em...\" - Tiếng khóc nghẹn lại ở cổ họng , khiến giọng cô bị đứt ngoãng , cô lúc này thực rất đáng thương \"Lãnh Phong...anh đừng im lặng nữa....mau nói cho em biết đi mà...huhu....\"

Nhìn cô như vậy Hoàng Phủ Lâm thấy rất tội nghiệp, trong lòng rất đau. Dù Đường Lãnh Phong ngoài mặt rất bình tĩnh nhưng trong tâm anh cũng rất đau xót \"Vũ Lam...xin lỗi...đứa bé mất rồi , mắt của em tạm thời sẽ không thể nhìn thấy gì !?\"

Nghe câu nói của anh , Dư Vũ Lam như chết lặng . Bàn tay nhỏ nhắn chợt run lên , từ từ buông cánh tay anh ra . Cô lắc đầu , đau đớn nói \"Anh gạt tôi.....không phải . Tôi phải đi kiếm bảo bảo . Phải đi tìm nó....\" - Cô giật mạnh cây kim trên tay cố gắng đứng dậy , nhưng lại sơ ý ngã xuống đất . Đường Lãnh Phong vội đỡ cô nhưng lại bị cô hất ra , tức giận hét lên \"Anh nói đi , tại sao lại đối xử với tôi như vậy ? Tôi đã làm anh phật lòng điều gì chứ ? Tại sao lại ném tôi cho người khác ???\" Đường Lãnh Phong nhíu mày , để mặc cho cô dùng sức đánh anh , chỉ lạnh nhạt nói vài chữ \"Vì tôi không cần em !\"

\"Lãnh Phong sao cậu có thể nói như vậy ?\" - Hoàng Phủ Lâm cất tiếng . Đến nước này mà anh còn có thể nói như vậy sao ?

\"Nhưng đó là lúc trước , còn bây giờ thì khác !\"- Thanh âm lạnh lẽo lại phát ra . Khiến cho Hoàng Phủ Lâm và Tiểu Đào đều im lặng .

Dư Vũ Lam ngồi dưới đất , siết chặt lấy áo anh , đầy oán hận nói \"Đường Lãnh Phong...tôi nói cho anh biết từ trước đến nay , tôi chưa từng biết hận ai , nhưng anh...sẽ là người đầu tiên Dư Vũ Lam tôi oán hận...\" - Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tiều tụy mệt mỏi. Nhưng người đàn ônng ấy , mặt vẫn lạnh tanh , không có chút gì thương tiếc điềm đạm cất tiếng \"Chỉ cần em còn hận tôi , thì trong tim em vẫn sẽ còn hình bóng tôi.\"

Cô tức giận giật mạnh áo anh , dùng hết sức mà hét lên , bao nhiêu oán hận đều nói ra

\"Anh đừng mơ tưởng đến việc đó . Dù tôi có chết cũng không bao giờ tin anh ! Đối với loại người máu lạnh , bỉ ổi , còn tệ hơn loài chó như anh thì Dư Vũ Lam tôi , dù có chết cũng bao giờ yêu anh. Tôi cũng là con người , cũng có tôn nghiêm của mình , anh không cần đứa bé ấy cũng được , hà cớ chi phải hại chết nó ?\"

Đường Lãnh Phong mặt vẫn lạnh , tai vẫn nghe , mắt vẫn thấy những hành động , sự căm phẫn cùng những giọt nước mắt của cô , tuy rằng trong lòng có một cỗ khó chịu dâng lên nhưng anh vẫn bình thản nói \"Dù thế nào , trên đời này em...chỉ có thể yêu tôi ! Dư Vũ Lam em cuối cùng cũng là của tôi.\" ....

Dư Vũ Lam hét lên \"Mau cút ra ngoài . Anh đi đi , tôi không muốn nghe thấy giọng nói của anh nữa . Mau cút đi . Đi ngay.\"

\"Lãnh Phong , tạm thời ra ngoài . Để cô ấy bình tĩnh lại.\" - Hoàng Phủ Lâm kèo anh đứng dậy . Đi ra ngoài để cho Tiểu Đào ở lại với cô.

\"Tiểu thư....cô đừng như vậy !\" - Tiểu Đào ngồi xuống đất, cố gắng trấn an cô.

\"Của anh....ta là của anh ta sao ? Bắt đầu từ khi nào vậy !?...ha...haha....\" - Dư Vũ Lam bật cười , cô đau đớn ôm lấy Tiểu Đào . Nỗi đau này có ai thấu hiểu được cho cô ? Tình yêu của cô bị phản bội , bị chính người mình yêu lừa dối, mất đi đôi mắt , mất đi đứa con , cô làm sao có thể bình tĩnh mà vượt qua được . Dư Vũ Lam bật khóc nức nở , con của cô , đứa con đầu lòng của cô....sao ông trời lại có thể nhẫn tâm với cô như vậy . Bao nhiêu tổn thương mà cô phải gánh chịu suốt bao năm qua vẫn chưa đủ hay sao ? \"Mau trả con lại cho tôi...là mẹ không thể bảo vệ con....bảo bảo...là mẹ không tốt...mẹ không tốt...\" - Cô tự đánh bản thân mình , đau khổ mà khóc không thành tiếng. Tiểu Đào vội ngăn cô lại \"Tiểu thư , cô đừng làm vậy !? Vẫn còn có em ở bên cô mà...\"

\"Tiểu Đào...ta mệt mỏi lắm rồi , thực rất mệt mỏi....\" - Dư Vũ Lam chợt ngất đi .

\"Tiểu thư , bác sĩ, Bác Sĩ...\" - Cô vội hét lên , dùng sức để lay Dư Vũ Lam đang nằm bất động. Nghe thấy tiếng gọi của cô Đường Lãnh Phong và Hoàng Phủ Lâm vội chạy vào . Nhìn thấy cô nằm trên sàn , Đường Lãnh Phong chạy lại bế cô đặt trên giừơng . Lúc này , bác sĩ cùng các y tá mới xuất hiện...

Sau ít phút , vị bác sĩ già mới lên tiếng \"Cô ấy vừa tỉnh lại , sức khỏe chưa hồi phục nên cơ thể không chịu được kích động mới ngất đi. Mọi người phải cẩn thận không được làm cô ấy kích động.\"

\"Tôi biết rồi. Cảm ơn ông !\" - Hoàng Phủ Lâm cất tiếng . Anh quay sang nhìn Đường Lãnh Phong chỉ thấy anh đang trầm mặc...

Chương 8: Chương 8.


Dư Vũ Lam ngồi dựa lưng vào đầu giừơng . Đôi mắt vô hồn chung thủy nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô không biết bây giờ là sáng hay tối. Đối với cô bây giờ , xung quanh chỉ toàn màu đen . Cô lặng im ngồi cả tiếng đồng hồ , bàn tay đặt trên bụng không buông . Khi nghĩ đến đứa bé , nước mắt cô lại rơi .

\"Tiểu thư , ăn sáng thôi.\" - Tiểu Đào lay nhẹ vai cô , nhưng Dư Vũ Lam chỉ im lặng , không phản ứng . \"Tiểu thư , cô phải ăn mới có sức !\"

*Cạch....Đường Lãnh Phong bước vào , trên tay xách theo hộp giữ nhiệt , anh đặt trên bàn , lạnh nhạt nói \"Tôi có mang cháo cho em . Mau ăn đi.\"

Cô im lặng , vẫn không trả lời , ánh mắt không chút sức sống . Đường Lãnh Phong múc cháo ra một cái chén . Anh ngồi bên cạnh đút cho cô , muỗng cháo vừa đến miệng , Dư Vũ Lam liền hất ra khiến muỗng cháo rơi xuống đất. Đường Lãnh Phong nhíu mày \"Em...\"

\"Anh cút khỏi đây đi....cút đi....\"- Cô nhàn nhã nói , không hét lên , không tức giận mà đánh anh . Cô lúc này không còn như lúc trước . Tình yêu của cô đối với anh đã chết theo đứa bé...

\"Nếu em muốn trả thù , muốn tiếp tục hận tôi thì em hãy ăn đi. Để có sức mắng tôi , hận tôi.\" - Anh đặt chén cháo xuống , lạnh lùng bỏ đi . Tiểu Đào cúi người nhặt chiếc muỗng lên . Cô ngồi xuống bên cạnh Dư Vũ Lam nắm lấy bàn tay nhỏ bé , dụ dỗ \"Tiểu thư , để em đút cháo cho cô . Là cháo em tự làm.\" - Cô đưa muỗng lên miệng Dư Vũ Lam , lại tiếp tục nói \"Là cháo gà đó . Chẳng phải cô rất thích cháo gà hay sao ? Nguội rồi . Cô ăn đi !\"

Dư Vũ Lam cuối cùng cũng chịu ăn . Tiểu Đào vui vẻ đút cho cô , từng muỗng từng muỗng một.

\"Ăn cùng ta...\" - Cô lên tiếng , Tiểu Đào chỉ gật đầu \"vâng\" một cái rồi lại đút cho cô. Ăn xong , Tiểu Đào giúp cô lấy thuốc uống . Dư Vũ Lam buồn bã nói \"Nếu....ta mãi mãi bị mù thì sao ?\"

\"Cô đừng lo , bác sĩ đã nói là sẽ khỏi mà. Nếu không thì cả đời này em sẽ chăm sóc cho cô.\" - Cô nói đùa , vui vẻ mà cười. Dư Vũ Lam khẽ cười trừ.

*Cộc cộc... - Tiếng gõ chợt vang lên . Tiểu Đào quay sang , cô đứng lên , cúi đầu chào. Vương Trấn chậm rãi bước đến gần . \"Tiểu Lam , tôi đến thăm em.\"

Dư Vũ Lam không trả lời , Vương Trấn lại nói tiếp \"Xin lỗi , là do tôi.\"

\"Tôi biết rồi !\" - Cô lạnh nhạt trả lời. Cô không trách anh , không phải lỗi của anh . Tất cả là do một tay Đường Lãnh Phong tạo nên.

\"Tiểu thư , cô nói chuyện với Vương thiếu đi , em ra ngoài.\" Tiểu Đào cúi đầu đi ra ngoài , Vương Trấn ngồi trên ghế , chăm chú nhìn cô , anh nhìn gương mặt Dư Vũ Lam , cô tiều tụy rất nhiều , anh chợt cất tiếng \"Em...định sẽ như thế nào ?\"

Cô im lặng , không trả lời câu hỏi của anh . Cômệt mỏi nhắm mắt lại . Cô không muốn phải suy nghỉ bất cứ điều gì . ...
« Trước1...1314151617...25Sau »
Bình Luận Bài Viết
Tìm Kiếm
bạn đang xem Không Nên Yêu Anh bạn có thể xem thêm khong nen yeu anh
tcm
100/ 100 100 bình chọn
CPU Load: 0.00018s. Bản quyền © Truyện Phiếm
XtScript v2.0
Mini Version
wap doc truyen teen